Tại sảnh sân khấu ngập tràn sắc đào thắm, mai vàng, Cây Ước nguyện hiện lên giản dị mà ấm áp. Trên những cành xuân là hàng trăm trái tim đỏ xinh xắn, mỗi trái tim mang theo một dòng chữ nắn nót. Có nét còn run run, có chỗ còn vương mực tím. Nhưng trong từng chữ viết ấy là cả một thế giới nội tâm trong trẻo mà sâu sắc.
Từ bao đời nay, người Việt vẫn gửi gắm ước vọng đầu năm như một cách gieo niềm tin vào điều tốt đẹp. Ở Ái Mộ A, hoạt động này không chỉ tái hiện nét văn hóa truyền thống mà còn mở ra một không gian giáo dục đầy ý nghĩa - nơi học sinh được lắng nghe chính mình, được nói ra mong muốn của trái tim và được tin rằng tiếng nói ấy luôn có giá trị.
Dưới tán cây xuân ấy, người lớn chợt học được cách chậm lại: “Con ước năm nay con học thật giỏi để bố mẹ vui.”; “Con mong ông bà luôn khỏe mạnh, không bị đau chân nữa.”; “Gia đình con năm mới có thật nhiều sức khỏe và tiếng cười.”; “Con ước hè này được đi biển cùng bố mẹ.”.
Những điều ước tưởng chừng rất nhỏ. Nhưng càng đọc, người ta càng nhận ra phía sau đó là một tâm hồn biết yêu thương, biết nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình. Các em không ước điều gì quá xa vời. Các em ước cho niềm vui của bố mẹ, ước cho sức khỏe của ông bà, ước cho gia đình đủ đầy. Đó là sự trưởng thành bắt đầu từ lòng hiếu thảo và tình yêu thương giản dị.
Không chỉ dừng lại ở phạm vi gia đình, nhiều học sinh còn hướng ánh nhìn ra cộng đồng: “Em ước thế giới không có chiến tranh.”; “Em mong các bạn nhỏ ở miền núi, hải đảo có Tết đủ đầy.”; “Em ước trường mình luôn xanh - sạch - đẹp.”;…
Những suy nghĩ ấy cho thấy các em đang lớn lên không chỉ về tri thức mà còn về nhân cách. Khi một đứa trẻ biết ước cho hòa bình, cho môi trường, cho những bạn nhỏ còn khó khăn, đó chính là dấu hiệu của một trái tim biết sẻ chia và một nền giáo dục đang đi đúng hướng.
Xen giữa những điều ước là những lời hứa rất thật: “Con hứa sẽ giúp mẹ quét nhà mỗi ngày.”; “Con hứa sẽ học chăm chỉ hơn để bố mẹ yên tâm.”
Điều đáng quý không chỉ nằm ở nội dung của lời hứa mà ở ý thức trách nhiệm đang được hình thành. Các em hiểu rằng ước mơ không chỉ để treo lên mà còn để nhắc mình nỗ lực mỗi ngày.
Chia sẻ về hoạt động này, cô Phạm Thị Khánh Ninh - Hiệu trưởng nhà trường xúc động cho biết: “Cây Ước nguyện không chỉ là một hoạt động trong Ngày hội Xuân mà còn là dịp để người lớn lắng nghe trẻ em bằng sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Mỗi điều ước là một lời nhắc nhở để gia đình và nhà trường tiếp tục đồng hành, tin tưởng và tạo điều kiện để những ước mơ, những mong muốn tốt đẹp của các con được nuôi dưỡng và lớn lên.”
Ngày hội “Xuân yêu thương 2026” đã khép lại nhưng Cây Ước nguyện vẫn để lại dư âm lặng lẽ mà sâu xa. Bởi điều đọng lại không chỉ là những tấm thiệp đỏ treo trên cành xuân mà là bài học về sự lắng nghe. Giáo dục, đôi khi, bắt đầu từ những điều rất giản dị: Là khi một đứa trẻ được viết ra điều mình mong muốn. Là khi người lớn đủ kiên nhẫn để đọc hết từng dòng chữ nhỏ. Và là khi những điều ước bé xinh ấy được trân trọng như những hạt mầm của tương lai.
Ở Ái Mộ A, mùa xuân năm 2026 không chỉ được đánh dấu bằng sắc hoa và tiếng cười mà còn được ghi nhớ bởi những điều ước nhỏ đã được lắng nghe - bằng sự yêu thương, tin tưởng và đồng hành.
* Một số hình ảnh của Cây Ước nguyện - nơi những điều ước nhỏ của học sinh Trường Tiểu học Ái Mộ A được viết ra, được treo lên và được lắng nghe: